samedi 11 octobre 2014

YÊU EM VỚI CẢ TÌNH NHÂN LOẠI

 
( Gửi ĐH)
Ta đứng cách nhau làn khói mỏng
Cơ hồ xa thẳm cả trùng khơi
Lời tình trong gió mùa xao xuyến
Lơ lửng ngàn năm giữa đất trời


Ngày tháng quẩn quanh bờ vực thẳm
Mong tìm gặp lại những niềm vui
Dấu chân nhân loại dần thưa vắng
Trôi mãi phận này theo nước xuôi


Ta muốn về thăm vườn mộng cũ
Tặng cành hoa nhỏ một phần đời
Để yêu và sống bên em mãi
Thay trái tim hồng đã nghỉ ngơi


Sáng dậy biết ta còn được sống
Có thêm ngày mới để quên nhau
Được nghe chim hót lời nhân ái
Sau giấc chiêm bao thế kỷ sầu


Ngồi viết bài thơ cho kiếp trước
Bằng trời hạnh phúc vẫn đi tìm
Yêu em với cả tình nhân loại
Với giọt cuối cùng của máu tim

 ĐỖ HỒNG

DÁNG NẰM CỦA CỎ




Nằm nghiêng tới phía hành tinh tối
Nhân loại còn ai đi với ta?
Một bóng lang thang vào tuyệt lộ
Hành trang còn lại ánh trăng tà

 
Nằm nghiêng về phía trăm năm cũ
Xem lại đoạn phim phút cuối cùng
Ta ngẩn ngơ nhìn ta nuối tiếc
Trong vai vương đế mất hoàng cung

 
Ta nằm ngửa mặt lên trời thẳm
Tay với hư không đo kiếp người
Mù mịt thiên đường nay khép cửa
Ba ngàn thế giới bóng chơi vơi

 
Chiều nằm nhắm mắt chờ tan biến
Thành bụi bay trong vũ trụ sầu
Ta hẹn cùng em về đất mới
Nối tình dang dở với ngàn sau

Nằm nghe trái đất quay buồn bã
Chẳng biết phía nào đang có em
Ta sống một đời như cỏ úa
Trái tim còn đựng nỗi niềm riêng 
  
Đỗ Hồng

mercredi 8 octobre 2014

TRÊN DỐC THỜI GIAN


( Gửi đông hương )

Trên dốc thời gian ta khánh tận
Còn bao năm tháng để yêu nhau
Hoàng hôn ngả bóng về thơ thẩn
Trời đất mênh mang một khối sầu

Còn túi càn khôn tờ bạc cuối
Ta ngồi đánh cuộc với niềm vui
Qua làn sương khói mờ nhân ảnh
Chợt thấy tình ta chết ngậm ngùi

Ta đến ngã tư đời rẽ nhánh
Ngựa xe tiếp nối cuộc phân kỳ
Em còn nép bóng mùa thu trước
Đứng lặng nhìn đời vội vã đi ?

Em ném vào ta viên đá cuội
Cho lòng dâng sóng nhẹ trăm năm
Cho vầng trăng vỡ đêm tan tác
Trên đỉnh tình yêu lửa chuyển ngầm

Như bão bay qua miền nhiệt đới
Em đi tàn phá mảnh hồn ta
Còn đây một khối tình hoang phế
Dù đến ngàn thu vẫn thiết tha

 Đỗ Hồng

samedi 27 septembre 2014

NỖI BUỒN PHÍA TRƯỚC


Ở phía trước có con đường thật ngắn
Sóng thời gian dồn dập đẩy ta đi
Dẫu biết rằng nơi ấy có phân ly
Chân vẫn bước về hoàng hôn tuyệt lộ
*
Từng sáng dậy thấy đời nghiêng dốc đổ
Yêu thương nào lần lượt bỏ ra đi
Ngựa xe đưa hồi chuông cuối sinh thì
Ta ở lại cùng hành tinh hoang vắng
*
Những tình khúc đã trôi về dấu lặng
Đường thiên thu lơ lửng nốt nhạc sầu
Bóng ngày xưa thoáng hiện ở phía sau
Lưng ta dựa vào niềm tin hư ảo
*
Em đưa gió vào hồn ta dâng bão
Tình khỏa thân nằm chết giữa thiên tai
Trong tim ta mang nỗi nhớ thật dài
Mặt trời chết một mình trên đỉnh núi
*
Đêm trăng chảy thành dòng thơ an ủi
Chợt thấy em qua nhân ảnh muộn phiền
Trăm năm còn chôn giấu nỗi niềm riêng
Chờ tận thế để vươn mình sống dậy

 9:45 sáng 27/9/2014
Đỗ Hồng

vendredi 26 septembre 2014

TÌNH YÊU VĨNH BIỆT

Cảm tác từ bài "Mộ Gió":
 



Chân xuôi ngược trong trần gian sáng tối
Chợt ngựa xe về cuối ngõ một chiều
Người nằm buồn nghe tiếng khóc thương yêu
Sau một thoáng nhớ trăm năm hờ hững

 

Chép thơ muộn vào thời gian lơ lửng
Gửi tâm tình về cùng với đất nâu
Cho thiên thu vang vọng khúc tình sầu
Chào từ giã nghìn đêm mơ khắc khoải

 

Người đã đến rồi đi như huyền thoại
Tháng ngày dài ngồi đứng giữa phù vân
Đêm mênh mông nằm xuống cõi trầm luân
Đời lặng lẽ đổ hồi chuông vĩnh biệt

 

Bờ mi ướt cơn mưa chiều thương tiếc
Rồi mai này niềm đau cũng lãng quên
Mỗi năm về người lại được nhắc tên
Như một vết bụi mờ trong tâm trí

 

Phiến đá nhỏ có lần nào ngồi nghĩ
Thân phận này là cát bụi phù du
Trăm năm dài rồi cũng hóa hư vô
Em cũng thế và tình ta cũng thế

 

Đỗ Hồng

BÀI THƠ NỞ MUỘN


Ta lên núi đếm mặt trời rơi rụng
Thấy tình nhân trong trí nhớ phai nhòa
Ôm trời hồng hạnh phúc bỏ đi xa
Ta ở lại làm trăm năm đá cuội

Trong đôi mắt trần gian mờ dấu bụi
Em vẫn còn là chiếc bóng thiên thu
Cùng với ta đi khắp cõi sa mù
Tìm cho gặp cuộc tình trong vực thẳm

Ta phung phí cho niềm tin rất ngắn
Bằng con tim nhiều mơ ước thật dài
Nên cuộc đời còn những cái vẫy tay
Và nước mắt lăn dài trên phiến đá

Từng giọt rượu rót thêm sầu muôn ngả
Nỗi nhớ nào còn mang nặng đôi vai
Ta leo lên ngày tháng đó mệt nhoài
Nghe em hát mênh mang đầy vũ trụ

Khi về lại trong chiều thu năm cũ
Nhìn ngày vui tàn tạ rớt bên sông
Từ tim ta tư tưởng chảy ngược dòng
Thành lời cuối của bài thơ nở muộn

Đỗ Hồng
 

mercredi 24 septembre 2014

MỘT MÌNH


Ta nhốt trăng vào đáy mắt em
Giở trang sách cũ ép ưu phiền
Nhớ nhung rơi ngập đường cô quạnh
Thương sợi tóc buồn em bỏ quên

Từ thủa trần gian ta biết nhau
Nhấp trăng đáy cốc thủa ban đầu
Nụ cười em nở trần gian mộng
Chớp bể mưa nguồn cũng biển dâu

Xa quá bên này khơi bếp lửa
Mỗi mùa rét muớt biết về đâu
Em có bao giờ nhìn hoa nở
Thầm hẹn cùng ta đợi kiếp sau

Vắng em trời đất còn xa lạ
Heo hút thời gian rụng lá vàng
Lối cũ nẻo về mênh mông quá
Mai sau niềm nhớ vẫn thênh thang

Cổ Thụ (Giáng Sinh 08)