jeudi 27 mars 2014

MƯA


mưa! mưa! mưa em, trời mưa

Có phải nhờ mưa mà mình gặp nhau? Gặp giữa đời thường, gặp trong thơ. Với đời thường, hay trong thơ, mưa dễ thương khi mưa vừa đúng lúc, mưa vừa niềm mong. Lãng mạn, nhẹ nhàng và thích thú, như hồi biết tựa đầu vào nhau dưới cái tán dù nhỏ xíu, thèm nhìn giọt nước lăn theo sợi tóc em chảy xuống vai trần.

mưa! mưa! mưa em, trời mưa

Câu thơ giản dị mà dễ thương quá chừng, dễ thương như em chưa tùng trau chuốt để đỡ vướng bụi đời, khỏi nhìn vào gương thấy mình lạ hoắc. Bởi dễ thương vậy, nên anh sợ em sũng ướt trong mưa khi anh ngoái nhìn em vừa ra khỏi cửa, ra với thiên nhiên với trời rây nắng. Vậy mà gió đã lay mưa, cho anh có cớ làm vừa lòng em.

mưa! mưa! mưa rộn đường thơ

Trong thơ anh, có những cơn mưa buồn nặng trĩu. Viết rồi, chẳng lẽ xóa đi. Dẫu gì, những giọt mưa Ngâu vẫn còn tồn tại, cho thơ có cớ nắm lại bàn tay vuột qua một thời, vuột qua một đời! Mà không quên, để lòng tự nhủ: âu đó cũng là một kỷ niệm đẹp. Một chuyện tình đẹp tựa vào lưng huyền thoại.

tặng em những sợi mưa Ngâu
anh vừa hái được trong màu thời gian

Thật tình, anh muốn viết về những điều nhẹ hẫng như mơ. Nhẹ hẫng như nụ cười em, như tiếng chim hát trong vườn thơ:

có tiếng chim hát vui buổi sáng
trong khu vườn anh đang gieo thơ

Mỗi cơn mưa, báo một vụ mùa, báo một khoảng thời gian vừa vụt qua, mất hút. Để thấy tiếc hay là thấy sợ những mắc xích thời gian siết lại, cuốn mình quăng vào cái trũng hư vô!
Vậy mà anh sợ không gian hơn là thời gian, vì trong không gian luôn có những nghi hoặc kể cả sự nghi hoặc niềm tin:

chữ em là thánh thể
người nói đó bụi trần
lời anh là sông bể
kẻ nghĩ đó vực thâm

ta với ta là bạn
anh với em là tâm
đời nghìn năm phỉ báng
trên năm tháng hương trầm

Thời gian ươm mầm, thời gian kết nụ trỗ hoa. Không phải là vui hơn sao, và nắng, và mưa dự phần vào sự tái tạo niềm tin trên những úa tàn. Hãy nhận sự vươn lên, đừng nghĩ về sự hủy diệt dưới sức hút khắc nghiệt của đời.

em có thấy một dòng sông mới
dâng phù sa vào gốc mạ thơm
trên cánh đồng anh vừa nghĩ tới
không hề lưu dấu vết căm hờn

Time goes, you say? Ah no!
Alas, Times stays, we go.

Thời gian qua? Nàng ơi...
Không phải,
Chúng ta qua, Thời gian ở lại.

Lời trong bài "The Paradox of Time" của Henry Austin Dobson hay tuyệt vời phải không em!

Dưng không, chiều nay sao thấy buồn chi lạ, khi ngoài trời mưa Xuân lay bay. Lại phản phất những dòng chữ qua mưa tạt vào mái hiên xưa.

mưa! mưa! mưa rộn đường thơ
về mai em nhé, ngõ chờ nắng hong!

Tháng Năm, không phải là năm tháng
chỉ là Tháng Năm còn những cơn mưa
để anh có cớ làm vừa lòng em

mưa! mưa! mưa em, trời mưa
nép gần lại chút cho vừa ấm nhau!

Cao Nguyên

EM


được mấy bữa . ghẹo Thơ cười khúc khích
cám ơn dòng ngọc bích . ngữ ngôn em
nếu chẳng thế . giữa trầm luân phế tích
đời dìm ta mất biệt giữa vô biên !

em nhặt bóng . tương tư lời của gió
ta ôm tình . thao thức ngủ theo trăng
thỏ thẻ mãi bên đời . hương vị nhớ
sóng trăm năm . còn ngỡ rộn quanh thân

dòng sữa Mẹ . ngọt tràn đêm cổ tích
chảy vào thơ . mạch đất chuyển lời ru
giữa băng hoại . sau cửa tù thế kỷ
đụng vai thơ . ta bỗng nhếch môi cười

thời cuồng bạo . quăng đời vào thác lửa
giữa thốt nhiên . ta gọi Thơ bằng Em
để từ đó . tim ta chia hai nửa
nửa chứa tình . nửa nữa của Thơ . EM !

Cao Nguyên

VÔ ĐỀ


- cơn bão tình lặng lẽ
cuốn qua miền bội vong
oán hờn mang lốc tố
giật rách toang mảng lòng.

em núp trong nuối tiếc
lặng thầm chống niềm đau
nỗi cô đơn rệu rã
vỡ oà lên kiếp sầu.

hồn em giờ thương tích
chằng chịt vết hằn thù
đêm loay hoay mưng mủ
thang thuốc một lời ru.

ta bao dung ký ức
lục kiếm tìm ăn năn
vướng thời gian vấp ngã
bèm hem cả hồng trần!

Yđknt  =Trần Tuấn

CHÚT HƯƠNG XƯA CHO HUẾ

Theo em
ra ngoài Huế
mấy hôm muốn trở về
em ngồi im
thút thít
thì thôi
anh không về

Đưa em
qua Trường Tiền
nhịp cầu lòng mấy nhịp
em lặng nhìn
sông kia
rồi ôm anh
bật khóc

Lên em
ngược Nam Giao
con dốc dài chân mõi
em tựa lưng
anh đầy
xe đạp vòng
lăn mãi

Thôi em
ngày Huế cũ
cánh phượng hồng đi hoang
em ngang về
không nói
anh quán này
trông theo…
 
Phạm Quang Trung

BÀI CUỐI CHO THÁNG BA


tháng ba trời khô ráp
chiếc lá hờn còng queo
lũ ong rừng thất nghiệp
nằm co trong tổ nghèo

ruộng xám trơ gốc rạ
con nghé gầy buồn thiu
hửng hờ nhìn vú mẹ
nhăn nheo và héo xèo

vài con cò ốm nhách
thẩn thờ đứng co chân
thấy gì trong kẽ nứt
mà lòng cò phân vân?

ngày - tháng ba - nắng cháy
ta ngồi nhìn mây bay
thả hồn ra thế giới
kiếm tìm những dại, ngây...

ngày - tháng ba sắp hết
ta mong chờ gì đây?
Ả....
mong cơn tố, lốc
về mưa cho xứ này.

Yđknt_27.3 Trần Tuấn

mardi 25 mars 2014

MỜ MỊT


Có những nỗi buồn nghẹn đắng trong tim
Nơi cuộc sống tầm thường đến tội
Những con người giẫm lên nhau lầy lội
Quên mặt nhau năm tháng vô hồn

Ngày tháng ba khung trời chưa mở lối
Vẫn mù sương dốc cuối đời mình
Đêm vô ngôn đêm cứ lặng thêm
Buông sương giá phủ lòng mình. Lạnh quá !

Có những người chạy quanh đầy vội vã
Mất hút tình thân mệt lả bản thân mình
Một phút chốc, ngó quanh đời buồn tênh
Đánh dấu hỏi, hỏi sao đời nghiệt ngã

Có những khi cao xanh cũng hú họa
Khiến loài người rơi nhiều cảnh lâm li
Để khổ đau họ ngoảnh mặt bỏ đi
Mất niềm tin vô cùng nơi trần thế

Có nhiều khi lừa mình, đời chẳng tệ
Cố lên đi, cũng sẽ có lối ra
Sớm mai thôi, nắng xua màn đêm giá
Ngã rẽ đời, ta lại gặp chính ta.

TA140325 Trầm Nhi

NHẬP VAI


mời em hãy thử nhập vai
vào thơ anh viết giữa ngày rất xanh
sẽ nghe cảm xúc chân thành
của lời tình khúc riêng dành ru em

đừng nghi vấn, chớ truy tìm
một âm bản gốc từ nguyên khởi tình
vì anh không muốn em nhìn
qua khung cửa hẹp cái hình của thơ

dễ thương với nỗi lòng ngờ
rằng ta nhập mộng bao giờ đâu hay
môi tình nồng chuốc rượu say
rót đầy nhau uống cho ngây ngất hồn

nhập vai cho mộng chu toàn
ân tình chữ nghĩa quay tròn giữa không
khi đời còn những tấm lòng
tình yêu mãi sáng trong vòng chân như

nhập vai em nhé, mộng từ...!

Cao Nguyên