mardi 26 novembre 2013

TRÁI TIM ANH

Photo

Trái tim anh

Em gửi anh bài thơ em yêu thích

Bảo rằng tim em cắt nửa, làm đôi
Nửa cho đời để em sống yêu anh
Còn nửa kia cho anh tình yêu vĩnh cửu ...

Anh tạ ơn em, tình yêu tha thiết ...
Cho đời anh ánh sáng nhiệm màu
Cho niềm vui để anh còn muốn sống
Bên tình yêu màu nhiệm của lòng em

Em hỏi thầm: tâm ý của lòng anh
Có trao em nửa tim yêu vĩnh cửu ...?
Em... em ơi, tình anh thuần một vị
Trao cho em chẳng giữ lại cái gì ...

Vì..... 
Nguyên trái tim anh đều cho em hết
Chẳng phân hai giữ lại nửa nào
Bởi vì anh chỉ thở bằng nhịp tim em đập 
Anh chẳng cần trái tim của riêng anh ...

(Không Quán)
 
gửi Đông Hương


GỬI EM LỜI MỘNG



lối  thơ về nhón gót trần
trên Thu cỏ, lá nửa vàng nửa nâu
tịch liêu, màu nắng qua cầu
bước dần dần ngại, chờ nhau? hay đừng
 *
em và con dốc đầu đường
cúi nghe tâm sự bức tường thời gian
bên này chiếc bóng ai ngăn
mà bên kia lại trách lòng dửng dưng
 *
vói tay hái nhánh vô thường
nhạc con ốc gió níu buồn đa mang
ngồi bờ, sỏi đá băn khoăn
mai rồi có ngọn nắng tàn dụ ngôn
 *
lối em đi, cay hoàng hôn
lối em về, chạm chiếc hôn môi người
hai đầu có bóng trăng cười
một đêm tỉnh giấc mơ rồi, nhớ quên
 *
lối tình, mọng cỏ thân quen
và anh, người tặng con tim ấm lòng
mở đời bằng mấy thanh âm
gửi em lời mộng anh cầm trong thơ
 
đht
 

samedi 23 novembre 2013

HONG MƠ



 
sáng nay gió cũng mơ mòng
không lay nổi cảnh rừng phong đang chờ
tuyết rơi trắng lịm hồn thơ
ý lời phản phất giữa ngờ nghệch sương
*
nhớ người chạm nhánh từ trường
sóng ngân cách quãng trên đường ngập Đông
nhủ lòng xếp cánh phiêu bồng
tịnh tâm điểm một nụ hồng chợt môi
*
thời may nắng ửng chớm trời
chim thiên di lách mây trôi biệt ngàn
hẹn rừng lá biếc chồi Xuân
sẽ reo thánh thót giữa hừng hực thơ
*
nhắn người gối mộng trúc tơ
mùa hưng hửng nắng hong mơ họa hình
khởi từ sương đượm lung linh
khoát bình mình ướm hành trình viễn phương !

Cao Nguyên

vendredi 22 novembre 2013

LÒNG LỮ KHÁCH


Đêm hoàng lan áo Công Tằng Tôn Nữ
Rót rượu mời chưa ngả hồn say
Em đài các kinh thành trăm năm cũ
Khúc nghê thường điệu luân vũ ngất ngây

Hồn chinh chiến nỗi lòng như sao lạc
Vẽ muôn trùng trên khói thuốc vàng tay
Quỹ tình yêu gửi chin tầng mây bạc
Trắng cuộc đời theo lần lữa mượn vay

Người lính trẻ gối đầu trên mộng ảo
Đếm hỏa châu mà nhớ dáng thiên nga
Cánh đại bàng oằn lưng vào mưa bão
Em cố đô tà áo vẫn vời xa

Đêm rét mướt Giao Thừa trong gác trọ
Huế buồn ơi ! tim lữ khách độc hành
Rừng Khe Sanh hoa mơ ngút ngàn nhớ
Một mình ta nhìn xuống thẫm đồi xanh

Lòng thư sinh tưởng gì gươm khanh tướng
Người bay cao xin hạ cánh yêu thương
Lời thề hứa là nguyện cầu tối thượng
Từ biệt nhau ta hun hút vô thường

yêungã

lundi 18 novembre 2013

CHUYỆN CỦA DÒNG SÔNG


 em nói - những gì hôm nay mình có
ngày mai, không chắc nó sẽ còn
nên điều gì hôm nay làm được
hãy làm đi, đừng hẹn đến mai

chính vì thế, hôm nay anh kể
cho em nghe chuyện của dòng sông
từ nguồn duyên chảy về tâm biển
nước trong xanh và sóng rất hồng

mặt trời thơ trên dòng sông ấy
đẹp vô cùng, em có thấy không
sóng luân chuyển cả điều huyền bí
mà ý lời không nói hết hôm nay

liệu ngày mai, mình còn có dịp
nhìn trong mắt nhau, thấy lại dòng sông
từ thuở đặt môi hôn ngọn sóng
anh biết mình đã nợ tấm lòng sông

mai rồi qua, mặt trời thơ tàn rụi
sóng sông duyên chắc sẽ thôi hồng
có thể nào không em, giữa hồn thơ tồn tại
ánh mắt em, thắp lửa dẫn vào sông

điều anh phải làm hôm nay, chỉ thế
kể em nghe chuyện của dòng sông
vì sợ mai, trong không gian lặng lẽ
anh mất em, mất cả dòng sông !

Cao Nguyên

30 NĂM

 
Đã 30 năm rồi sao?!
Tưởng chừng như mới hôm nào đây thôi
Đường mây, cánh gió xa xôi
Sân ga, bến đậu chia đôi nẻo đường
Giang hồ hun hút gió sương
Đời qua chớp bể, mưa nguồn bấy lâu
Nỗi buồn trầm mặc, nông, sâu
Nhớ Sàigòn với mộng đầu xuân xanh
Khi xưa bịn rịn không đành
Quanh lưng đã thấy long lanh mưa đời 
30 năm! Tiếng à ơi
Đã thành lời vọng ngàn khơi sóng gào
30 năm! Cuộc tình trao
Trôi theo định phận, lạc vào quan san
Màu trăng bạc, bóng đêm tàn
Giấc mê đời dẫn lối hoang chập chùng
30 năm! Mộng vô cùng
Nhạt hương hòai niệm, lạnh lùng chiêm bao
Ngày nắng úa, đêm mờ sao
Nửa đời bèo dạt, kiếp nào tịnh, an?
30 năm! Ôi thời gian!
Mới vừa xuân thắm đã hoang mang đời
Đại dương chia một khoảng trời
30 năm nữa người ơi....( không lời )!

HUY VĂN

samedi 9 novembre 2013

CHIỀU NHUNG NHỚ

                     
Dỗ giấc ngủ cho lòng nguôi sóng gió                 
Chỉ xin em phân nửa mối tình sâu           
Cho cánh nhạn bền lâu dù giông tố          
Để tình ta không ố bến giang đầu             

Anh gom hết muôn nghìn sao lấp lánh              
Gió vờn mây xuyên  ảo ảnh mênh mông  
Cây trơ trụi cành không nghe cô quạnh             
Như bao lần lẫn tránh bước phiêu bồng            

Nghe thao thức bầu trời trong mây tạnh  
Vầng trăng khuya óng ánh giữa sông hồ  
Đem nhung nhớ đóng bồ sương gió lạnh  
Treo đong đưa thêm chạnh một niềm mơ 

Cho anh hái trái tình thơ ngọt lịm            
Chạm bờ môi nghe sỉn cả trời mơ            
Nụ ân ái còn vương tơ thắt bím                
Ươm nụ tình mầu nhiệm bóng đường tơ            

Cho anh đếm mấy cành trơ gió bão         
Bằng lời thơ thấm đạo nghĩa nồng say              
Hồn thực tỉnh bao ngày quen hương áo   
Chuyện chúng mình nguyệt lão khéo lá lay       

Nguyễn Gia Linh                   
31-10-2013.

ÂN TÌNH VẪN TRỌN

Tình vẫn trọn chẳng có gì thương tiếc               
Tâm mãi lành khó thua thiệt trong mơ              
Khi tình yêu là muôn vạn vần thơ            
Mình trao gởi giữa tơ lòng luyến nhớ                

Ân tình đó không có gì trắc trở                
Nhủ với lòng mình chung thủy vầng trăng        
Ngày tháng qua say đắm với cung Hằng  
Tim vẹn giữ thăng bằng trong ngay thẳng

Tình đã đến giữa vòm trời ngọt đắng                 
Khi con người lẳng lặng đếm ngày qua              
Không là tiên với tình cảm thiết tha         
Sao lại phải bao la trong nỗi nhớ             

Lòng anh nghĩ bền gan không tráo trở               
Bến yêu thương rộng mở một trời mơ               
Gởi cho em cùng xây bến đắp bờ             
Cho cõi mộng ngây thơ trong tin tưởng             

Tâm êm thắm giữ cõi lòng thẳng hướng             
Nên chúng mình chung hưởng ánh vinh quang
Bởi tình ta chan chứa bóng thiên đàn                
Không thố lộ giữa trần gian nguy khốn             

Nguyễn Gia Linh
30-10-2013