samedi 28 juillet 2012

VÔ LỤY


từ vô ưu đến vô thường
phải đâu dễ đến. coi chừng lạc . mê
ảo trần ngóc ngách nhiêu khê
nhện giăng . mạng tỏa . tứ bề trùng vây

như lòng quyết đến chân mây

đứng trên huyền ảo ngắm khuây vô thường
ngẫm lời phiền thả . ưu buông
kiên tâm phá mạng nhện đường quyến thân

xoay mây chuyển cuộc phù vân

mở duyên . ngộ tịnh . thanh trần lãng du
mặc đêm hạc vọng trầm tư
cứ ngân phách gõ chân từ kỉnh an

danh không mang . lợi chẳng màng

tri âm bằng hữu trà đàm đối lưu
ngữ ngôn vô lụy nhẹ hều
trầm loang thư áng . quang thiều nhã âm!

Cao Nguyên

jeudi 26 juillet 2012

BÀI CUỐI ĐÔNG CHO NHỎ

trả lại nhau nụ môi hồng tháng chạp
còn lại riêng mình hơi lạnh buổi tàn đông
ngày tháng nhớ - anh theo dòng xuôi chảy
thả hồn mơ trên những bước phiêu bồng
 @

ở nơi ấy có gì không hỡi nhỏ?
thành phố xa - nắng đã bỏ vai gầy
khi tay đã không còn trong tay nữa
dấu chân nào in mãi cuối chân mây?
 @

nhỏ thơ ngây có buồn nghe mưa khóc
trên tháng ngày xa xứ một mình không?
phương trời quên - vẫn mình anh đơn độc
nhớ nhỏ nhiều - một nỗi nhớ mênh mông
 @

xa nhau rồi - chút tình xin khép lại
mùi hương xưa xin trả gió bay cao
trên tóc thả - mang hồn anh tê tái
chờ nắng về tô mắt nhỏ xanh xao


Nguyễn Chinh

BÁN MUỐI

"Tay bưng đĩa muối chấm gừng
Gừng cay muối mặn xin đừng bỏ nhau"
(ca dao)


ngày sẽ đến - và anh đi “bán muối”
có còn em ngồi hát khúc gừng cay?
đời đủ mặn cho tình không lạt lẽo
thiên đường cao anh xoải rộng đường bay…
 
kỷ niệm đếm những ngày vui phố núi
trăng cao nguyên ấm lạnh một vòng tay
chiều tĩnh lặng trôi bên dòng êm ả
khỏa vai trần em thả mộng mơ say…

bốn mươi năm - em ngồi hong tóc nhuộm
hoài niệm xưa run rẩy nhớ đêm ngày
tháng chín về - tháng mười qua lặng lẽ
đâu còn ai câu hát chúc birthday?

ngày sẽ đến - và anh đi “bán muối”
có còn em ngồi hát khúc gừng cay?

Nguyễn Chinh

CẢM ĐỀ VẪN TRĂM NĂM CHỜ

VẪN TRĂM NĂM CHỜ

(vào tim anh mới hiểu lời thơ em )

bảy ngày vẫn một mong thôi
bảy năm chưa đủ cho lười chuyễn thơ
bảy trăm năm . một góc chờ
bảy ngàn năm đứng triền mơ hú người

bảy giây lập lại cuộc đời
chỉ cần một giọng pha . cười đóa em
đêm hôm dù gió phong trần
vững đường đi , vững bước chân . không lầm

Anh - Em . tuần bốn ngày mừng
ba ngày trên cuối . trành tròng thời gian
giấu đi khúc khích . sầu quàng
lòng mon men chực đầu hàng con tim

bảy trăng đã mớm hương nguyền
vuông tròn Thuở Ấy y nguyên đến giờ
tự tình với trái tim Thơ
màn soan e lệ khép . chờ phối duyên

bảy đời nữa . vẫn ngủ yên
trong lưng chừng trọ chuyện tình Sông Trăng
tri âm gặp gỡ tri âm
giữa vùng tâm thức hẹn lần chạm tay

đht
Thy Lan Thao
CHẠM Ý MÁ HỒNG
=-=


Trăm lời một ý mà thôi
Ngàn lời trăm ý bến đời thả thơ
Hỏi tim nhẹ hửng cũng chờ
Đêm trăn trở thức, giấc mơ của người.
=====
Trời mưa vần vũ ướt đời
Ngồi bên khung cửa tiếng cười tự em
Ngửa tay hứng giọt mưa êm
Giọt dài giọt vắn chân mềm xiêu tâm
=====
Hôm qua thơ đến nhạc âm
Nghe rền giọng nhớ tiếc thầm thời gian
Em lau giọt ướt khăn quàng
Tự dưng mi chớp e tan ước nguyền
=====
Nhìn mưa rồi buồn phận duyên
Câu thơ lục bát ngủ yên trong lòng
Bao giờ tay chạm má hồng
Sông Trăng đầy nước xuân lòng thật tươi ...

thylanthảo

mercredi 25 juillet 2012

BÓNG TÂM THI


hai thứ tóc, một bạc sương , thu lá
đã lâu đời đôi ngã lạc , lưu vong
người sương tuyết . người trầm tư xứ lạ
một ngọn triều . hai hướng biển , bờ mong

hồn lá chết khi cánh tim vỡ tổ
mãi lưu đày trong sa mạc đời hoang
vẽ lại thuở bốn bàn tay nhau trọ
trên tóc dài . tóc ngắn quyện bâng khuâng

nguyên hương cũ . pha nắng chiều cổ mộ
vẫn theo ta trên vạn nẽo sớm chiều
tay bình rượu . vai túi đàn . du tử
hòng một ngày bắt gặp lại thương yêu

ta neo thuyền . xuống tắm sông tao ngộ
giòng tẩm trăng huyền thoại . nước thần y
gội cho tóc màu thanh Xuân y cổ
vì nắng trời phản chiếu bóng Tâm Thi

đht




MƯA BAY TÌNH NHỚ

 
MƯA BAY TÌNH NHỚ
*

Làm sao quên được thời đi học
Tuổi thật hồn nhiên thích phá ngầm
Duyên ý tình thơ vương ánh mắt
Đẹp trăng mười sáu tuổi cài trâm...

Tóc lẻ bay bay chiều nắng hạ
Mùa thi phượng úa tiễn đưa nhau
Mắt ướt chia tay đâu có lạ
Bởi đời như một giấc chiêm bao !!

Lưu bút ngày xanh, tình muôn thuở
Có ai níu kéo được thời gian
Tình học trò vẫn thường tan vỡ
Thường khó tròn duyên nghĩa đá vàng...

Bao nhiêu kỷ niệm đầy trong hộc
Có rời khỏi lớp mới băn khoăn
Hình như chút bụi vương vào mắt
Tay vẫn trong tay ý ngỡ ngàng...

Vẫn tưởng tình yêu xưa đã chín
Bến nhìn đò xuôi nước đi xa
Hôn nhau lén lút ai mà đếm
Để ánh trăng khuya sáng nhạt nhoà...

Biết em còn nhớ thời con gái
Tình đã bao phen gió chuyển mùa
Hạnh phúc bên chồng em nhớ lại
Lòng vui mở hội dẫu trời mưa...

thylanthảo
( Viết theo ý bài thơ " Tháng Sáu Mưa Bay " của Đông Hương )

lundi 23 juillet 2012

THƠ XƯỚNG HỌA




HOA PENSÉE CHO EM
***
Em vẫn đi? Có bao giờ trở lại?
Em đâu rồi?, cô bé cuả nhành soan
Chân không vững, anh say vầng trăng dại
Tuy bên ni ,chiều rất Huế ,thênh thang
***
Hoa pensée , anh lang thang Bầu Vá
Hoa cúc vàng , anh nôn nức qua sông
Đêm Thượng Tứ, mưa khóc trên vành lá
Chiều trời thu, áo luạ tím hoàng hôn
***
Vòng tay anh , chừ nằm mơ giấc lạ
Hoa sầu đông mấy nhánh nhớ em đây !
Tóc yểu điệu chảy trên vai, nghiêng ngã
Tình yêu ơi giờ qua sáng chưa ngày ?
***
Thiếu chiếc nón, thiếu mắt nai huyền hoặc
Anh qua cầu ,trường Đồng Khánh bên tê
Anh theo gió , hởi mây ngàn xa lắc
Rặng thông sầu dọi mãi bóng cơn mê
***
Mưa muà đông , sẽ bao giờ dứt hạt ?
Em muà đông , sao chẳng nhớ sân trường
Màu mực tím chúng mình dần phai nhạt
Anh muà đông, còn lại phượng em thương

Đônghương



CHUYỆN MỘT CÀNH HOA
(Viết thay lời “Cô bé của nhành soan”)

Thơ anh viết có bao giờ xem lại ?
Em đâu là cô bé thích hoa soan,
Nhắc làm chi chuyện say trăng tuổi dại
Giữa một chiều rất Huế anh lang thang ?

Hoa pensée, trao chút tình chắp vá,
Rồi mê cúc anh nôn nã sang sông ?
Đang là đêm, nghe giọt mưa trên lá
Thấy trời thu, chiều áo lụa hoàng hôn ?

Pensée đâu ? Sao nằm mơ chi lạ,
Hoa sầu đông, anh lại nhớ ai đây ?
Trao em hoa, mà hoa không thấy tả,
Tình yêu ơi, đêm ở giữa ban ngày !

Em Đồng Khánh soi sợi buồn trong mắt,
Anh qua cầu nên đâu biết mô tê !
Ham theo gió, anh trở về lâu lắc,
Quên tình em như một thoáng đam mê !

Khi đông sang anh mong mưa nhỏ hạt,
Rồi ước cho phượng nở thắm quanh trường ?!
Xin trả anh cành pensée úa nhạt
Để vơi sầu, liệm kín nỗi đau thương...

Mẫn Hồ