mercredi 28 janvier 2015
jeudi 22 janvier 2015
PHỐI ÂM
HỎI RẰNG
hỏi rằng người ấy sao quên nhớ
những buổi chiều mưa loang thoáng bay
những hạt tâm tình mong manh vỡ
rụng giữa mùa Ngâu sóng lưu đày
*
hỏi tiếp giùm tôi sao giòng biếc
bao giờ trăng xuống chạm hồn sông
lá gió lưu linh giòng tiễn biệt
sợ nỗi tịch liêu chạm đến nguồn
*
hỏi bóng vân du trời có gặp
người ấy ngày xưa tha thiết yêu
còn nhớ dành cho nhau son sắc
tình độ mùa thương nở ít nhiều?
*
hỏi sao người ấy xa xôi quá
con đường thiên lý mấy ngàn cây
e viễn tầm tôi rơi biển lạ
giữa vạn trùng dương rối mắt cay
*
hỏi chuyến tôi về qua ngõ cũ
có còn con phố vạn lần thăm
tôi rong tìm lại lòng thiên sứ
đã một lần gieo những phím lòng
đht
HỎI EM...
muốn gửi về em bao nỗi nhớ
theo làn mây trắng lững lờ bay
cùng nửa vầng trăng bên mành vỡ
hong xót xa ngày tháng đọa đày
tình lục bình theo làn nước biếc
kiếp nổi trôi xuôi ngược giữa dòng
người ra đi không lời từ biệt
đắng cay ai thấu nỗi chờ mong
anh vẫn đó bên bờ sông lở
nắng thầm rơi phai nhạt mộng yêu
gió ru khúc tình ca dang dở
quặn lòng thơ day dứt những chiều
giăng mây xám chiều sương nhiều quá
hay lệ lòng ướt đẫm hàng cây
vẫn lối cũ sao chừ xa lạ
nghe vấn vương xao xuyến hồn này
con đò nhỏ nằm im bến cũ
bạc thếch sờn mưa nắng đợi mong
người có về ươm tình ấp ủ
cho mầm xanh nở ngát hương lòng
Gió Bụi
...gió vẫn dậy bụi hồng trăm năm cũ.
mardi 20 janvier 2015
VỀ NGUỒN THƠ CAO NGUYÊN
Về Nguồn
CD VỀ NGUỒN gồm 15 bài Thơ:
1 - Giới Thiệu
2 - Về Nguồn - Bảo Cường
3 - Quê Nội - Thúy Vinh
4 - Sông trở giấc - Hồng Vân
5 - Về thăm Phố Núi - Lan Hương
6 - Huế chờ - Thu Hoài
7 - Hoa hồng tím - Bảo Cường
8 - Hoa sứ trắng - Vân Khánh
9 - Nhớ Đông xưa - Hồng Vân
10 - Tháng Chạp - Thu Hoài
11 - Bên đời dìu nhau - Đoàn Yên Linh
12 - Chiều nay sao thấy buồn chi lạ - Lan Hương
13 - Trầm tư - Vân Khánh
14 - Mai về Sài Gòn - Bảo Cường
15 - Bốn mùa - Vân Khánh
16 - Vó câu - Thúy Vinh
Nghe Diễn Ngâm:
Về Nguồn
VỀ NGUỒN
Về Nguồn
lundi 19 janvier 2015
HOÀNG TRƯỜNG SA
Hoàng
Trường Sa thơ Cao Nguyên | nhạc & trình bày Dzuylynh album Việt Nam
Minh Châu Trời Đông Ơi Hoàng Sa! Hỡi Trường Sa! Bi thương tiếng gọi sơn
hà Việt Nam...
Hoàng Trường Sa
Thơ: Cao Nguyên
Nhạc và trình bày: Nhạc Sĩ Duy Lynh
*
Ơi Hoàng Sa! Hỡi Trường sa!
Bi thương tiếng gọi sơn hà Việt Nam
Đang còn bị giặc xâm lăng
Nước trào rỉ máu, Đất oằn xót đau!
Ơi Tổ Quốc! Hỡi Đồng Bào
Yêu thương tiếng gọi thắm màu quê hương
Âm vang trống giục sa trường
Bạch Đằng dậy sóng quật cường oai nghiêm!
Giơ tay cao thét lời nguyền
Hận thù Bắc Thuộc hịch truyền xuất quân
Đánh cho giặc Hán kinh hồn
Muôn đời khiếp sợ tinh thần Văn Lang!
Hoàng Trường Sa của Việt Nam
Đã trong sử sách ngàn năm lưu truyền
Trống đồng hào khí linh thiêng
Hãy vang lên khắp mọi miền núi sông!
Triệu con tim một tấm lòng
Quyết tâm tiêu diệt thù trong giặc ngoài
Việt Nam ơi! Tổ Quốc ơi!
Triệu con dân Việt sẽ khơi sử hồng!
Từ Trường Sơn tới Biển Đông
Thịt da xương máu con Rồng cháu Tiên
Núi Sông là một mạch liền
Không ai có thể đảo điên sơn hà!
Cao Nguyên
Đông Bắc Mỹ - Jan 17, 2015
https://www.youtube.com/watch?v=II9QM_TJgxE
Yêu thương tiếng gọi thắm màu quê hương
Âm vang trống giục sa trường
Bạch Đằng dậy sóng quật cường oai nghiêm!
Giơ tay cao thét lời nguyền
Hận thù Bắc Thuộc hịch truyền xuất quân
Đánh cho giặc Hán kinh hồn
Muôn đời khiếp sợ tinh thần Văn Lang!
Hoàng Trường Sa của Việt Nam
Đã trong sử sách ngàn năm lưu truyền
Trống đồng hào khí linh thiêng
Hãy vang lên khắp mọi miền núi sông!
Triệu con tim một tấm lòng
Quyết tâm tiêu diệt thù trong giặc ngoài
Việt Nam ơi! Tổ Quốc ơi!
Triệu con dân Việt sẽ khơi sử hồng!
Từ Trường Sơn tới Biển Đông
Thịt da xương máu con Rồng cháu Tiên
Núi Sông là một mạch liền
Không ai có thể đảo điên sơn hà!
Cao Nguyên
Đông Bắc Mỹ - Jan 17, 2015
https://www.youtube.com/watch?v=II9QM_TJgxE
lundi 12 janvier 2015
NIỀM TIN THẮP LỬA
Hôm nay có một điều khác lạ trong anh, mưa rả rích bên ngoài hòa cùng những giọt nghĩ trong trí rơi xuống triền lưng đêm .
Không ngủ được thì lên online dạo một vòng. Ngẫu nhiên bắt gặp cái hình biển vắng vẽ trái tim nằm cạnh một đóa hồng trên cát. Nó ứng với bài thơ "Niềm Tin Thắp Lửa" vừa viết hôm qua. Thế là rinn về bỏ kèm theo bài thơ.
Mỗi sat-na, nhìn góc đời mỗi khác
mỗi cuộc tìm, mỗi khao khát lớn hơn
chắc bởi lòng ta chưa hề ráo hoảnh
những quán niệm tình, cả trước và sau
như em
vẫn mãi là khởi đầu câu chuyện
khi anh nhìn đối diện chính anh
tự hỏi, điều anh chờ đợi
sự xác quyết từ em
về con tim có còn khoảng trống
để chứa niềm khát vọng hóa thân
thành đóa hồng tâm thức
từng cánh xôn xao
khi hương tỏa rực
cứ đặt môi ướm giữa thinh không
sẽ biết đắm say bao giờ cũng vội
mà thời gian chen lấn quá nhanh
vượt trước anh và em
cả triệu triệu cái sat-na
buồn chóng mặt
tìm chút khỏa khuây
điền vào chỗ trống
thế là nhớ, dễ như hơi thở
luồn lách tự nhiên giữa lòng mình
như em vẫn, trong cái nhìn của anh
vào quá khứ
rất tự nhiên, cất giữ giữa tình
những tẳn mẳn thương yêu
của thời mới biết
ở đó, mắt em luôn rực sáng
với tin yêu vừa thắp lửa
ở đó, môi em là huyền thoại
của nụ hôn cổ tích trong mơ
ở đó, anh bắt đầu làm thơ
ca ngợi
tiếng cười em cùng những tiếng chim
trong tầng trời ngọc bích
tất cả ở đó
còn nguyên ở đây
hôm nay và ngày mai
cho dẫu đó là ngày, em hóa bụi
anh vẫn là sợi khói giữa hồn em
hãy tin nhé
hỡi niềm tin thắp lửa
và hãy yêu
như lửa đã trong thơ!
@
Sau lúc an bài "Niềm Tin Thắp Lửa" bên cạnh đóa hồng nơi biển vắng . Những giọt nghĩ tự nhiên buông thêm vài nhúm chữ . Lấp vào khoảng trống trong đêm như thủ thỉ của mình cùng thơ .
Ngọn lửa ấy bắt đầu được thắp lên từ những lời thơ, từ mắt môi em và nụ hôn cổ tích.
Ngọn lửa ấy thắp lên từ mỗi sát na, ước vọng tình yêu cùng khát vọng sống hóa thân thành đóa hồng tâm thức.
Thế rồi sức nóng lan tỏa dần, hừng hực lên với những đam mê, trăn trở... Là nỗi nhớ dễ dàng như hơi thở khi hân hoan nô nức, lúc đau buồn tưởng chừng tuyệt vọng.
Ngọn lửa ấy được thắp lên bằng niềm tin của anh, của em hợp thành ngọn lửa tình yêu bừng cháy trong tâm hồn của những con người yêu thơ.
hãy viết như thơ
lăn trầm con chữ
hãy nói như thơ
thì thầm ngôn ngữ
vẫn lửa trong tim
cả khi mình
im lặng nhìn nhau
vẫn lửa trong tim...
không thế sao em
nghe lòng xúc động
khi con chữ trở mình
dẫu chỉ là tâm thức...
không thế sao anh
vẽ từ ngẫu nhiên
vệt sáng
cảm xúc em
chạy qua những dòng thơ anh
đang ngon giấc
trong thầm thì của lời tim
hóa lửa...
thế nhé em, viết để dành
biết đâu mai chẳng trở thành chúc thư!
Trong không gian ba chiều. Lắm lúc chỉ một mình nhìn đắm vào cũng choáng ngợp với những di chuyển từ ngoại cảnh không mấy ôn nhu, thẩm nhập vào tâm mình những xoáy động bâng khuâng. Và thế là anh lại thì thầm với chính mình, giống như lá thì thầm với gió trong mỗi giao mùa. Biết xanh, biết vàng và biết rơi... theo qui luật. Có thế mới thoát qua những trăn trở, tìm về giấc ngủ dịu êm .
Cao Nguyên
Đêm trắng, cuối đông 2014
mercredi 7 janvier 2015
HỎI CÓ BUỒN KHÔNG
Đêm sâu.
Mắt đỏ.
Trăng hề.
Đường trơn.
Dốc vút.
Thân ê ẩm
trườn...
Ta,
loài tằm
đói yêu thương.
Em đam mê
bắt,
ươm trên chiếu tình.
Loài tằm đói
khát màu xanh.
Máu tim em đỏ,
nên thành huyễn hư.
Ơn em.
Ơn lắm.
Mặc dù...
Trong ta
từng tế bào
như...
Vỡ rời!
Mốt mai...
Tằm đói...
Qua đời!
Chiếu tình
Em,
Một mình thôi...
Có buồn?
ycdknt- Trần Tuấn
7.1
Inscription à :
Articles (Atom)




