mercredi 15 octobre 2014

VƯƠNG VẤN


(Gửi Đông Hương )

Sợi dây phiền muộn căng trong trí
Em giữ một đầu nối nhớ thương
Ta buộc đầu kia vào định mệnh
Chưa ai muốn kéo đứt tơ vương

Về buông cơn gió qua miền rộng
Ta thả niềm vui bay khắp nơi
Đời trút sợi mưa chiều đẫm ướt
Tan hoang hạnh phúc giữa lưng trời

Em về bên phía tinh cầu sáng
Ta ở lại đây với nắng chiều
Ngày tháng giăng tơ qua trước ngõ
Đợi ta cùng bước xuống đìu hiu

Tình thơ treo giữa trời lơ lửng
Ta bỏ vào thơ một chữ sầu
Theo bóng mây in trên mặt nước
Thơ còn trôi mãi đến ngàn sau

Tuổi hoàng hôn mọc bên triền núi
Ta đứng ngẩn ngơ cuối nẻo trần
Em buộc dây tình quanh trái đất
Cho ta vương vấn suốt trăm năm

 ĐỖ HỒNG

lundi 13 octobre 2014

Em thương

Sáng nay xếp hoa tim :
 
 
Đóa hồng sương mơn:
 
 
Hồng Tím mới trồng:
 
 

samedi 11 octobre 2014

PHỐI ÂM: BIỂN VÀ NỖI NHỚ - MỘT THOÁNG MƠ QUA


dấu vết một trời ươm hạt lệ
dư ảnh mùa Thu không lá rơi
vì sao? ai hỏi làm sao kễ
lỗi nửa vì em, lỗi nửa Người
*
thầm kín xanh xao hơn biển trẻ
em ngồi vọc mãi thủy triều xưa
mười nhánh gầy đan nhau, lặng lẽ
khuya trào mặn khóe kẽ chờ mưa
*
chao nghiêng hương nhớ lên mây biếc
chạm nắng hồng Xuân thuở biết yêu
ngó lại hướng đầu tiên tha thiết
hằn lên biên giới hoàng hôn chiều
*
em đem giấu kín rương tình cảm
vờ nguôi ngọn sóng biển thu ba
em nối hai đầu khuya với sớm
giữa để tình nhau lịm giấc ngà
*
quen những triều âm vang buồn lạ
gối đầu nghe tiếng hát ngư nhân
ôm hòn sỏi lạnh hôn lên má
mà như lòng nhớ lắm tri âm

đht

MỘT THOÁNG MƠ QUA


Cảm tác từ bài thơ của đh:
BIỂN VÀ NỖi NHỚ


Tiền kiếp ta làm thân lãng tử

Một đời Phạm Lãi nhớ Tây Thi

Ôm đàn dạo khúc sầu lưu thủy

Lỡ hẹn trăm năm với Tử Kỳ
*
Nay gặp tri âm miền đất lạ

Dòng thơ mật ngọt thuở hồng hoang

Chảy cùng tư tưởng xuôi về biển

Thành lũ tình yêu ngập thế gian
*
Nhất nhật tam thu tình bất kiến (*)

Mỗi bài hạnh ngộ, một hành tinh

Một làn dao khắc vào da thịt

Để nhớ thiên thu một bóng hình
*
Em đến từ đâu trong vũ trụ

Làm cơn bão nhỏ giữa đời ta

Cho ta nghiêng ngả trong trời đất

Như cỏ tương tư trước gió mùa
*
Còn lại ngày vui ly rượu cạn

A-dam ngồi hát gọi E-và

Lời ca lạc lỏng vườn khuya vắng

Một thoáng mơ qua trái đất già


3:30 chiều thứ bảy 11/10/2014

Đỗ Hồng

* Nhất nhật bất kiến như tam thu hề

MỘT THOÁNG MƠ QUA


Cảm tác từ bài thơ của đh:
BIỂN VÀ NỖi NHỚ

 


Tiền kiếp ta làm thân lãng tử

Một đời Phạm Lãi nhớ Tây Thi

Ôm đàn dạo khúc sầu lưu thủy

Lỡ hẹn trăm năm với Tử Kỳ
 
Nay gặp tri âm miền đất lạ

Dòng thơ mật ngọt thuở hồng hoang

Chảy cùng tư tưởng xuôi về biển

Thành lũ tình yêu ngập thế gian
 
Nhất nhật tam thu tình bất kiến (*)

Mỗi bài hạnh ngộ, một hành tinh

Một làn dao khắc vào da thịt

Để nhớ thiên thu một bóng hình
 
Em đến từ đâu trong vũ trụ

Làm cơn bão nhỏ giữa đời ta

Cho ta nghiêng ngả trong trời đất

Như cỏ tương tư trước gió mùa

  Còn lại ngày vui ly rượu cạn

A-dam ngồi hát gọi E-và

Lời ca lạc lỏng vườn khuya vắng

Một thoáng mơ qua trái đất già


3:30 chiều thứ bảy 11/10/2014

Đỗ Hồng

* Nhất nhật bất kiến như tam thu hề

YÊU EM VỚI CẢ TÌNH NHÂN LOẠI

 
( Gửi ĐH)
Ta đứng cách nhau làn khói mỏng
Cơ hồ xa thẳm cả trùng khơi
Lời tình trong gió mùa xao xuyến
Lơ lửng ngàn năm giữa đất trời


Ngày tháng quẩn quanh bờ vực thẳm
Mong tìm gặp lại những niềm vui
Dấu chân nhân loại dần thưa vắng
Trôi mãi phận này theo nước xuôi


Ta muốn về thăm vườn mộng cũ
Tặng cành hoa nhỏ một phần đời
Để yêu và sống bên em mãi
Thay trái tim hồng đã nghỉ ngơi


Sáng dậy biết ta còn được sống
Có thêm ngày mới để quên nhau
Được nghe chim hót lời nhân ái
Sau giấc chiêm bao thế kỷ sầu


Ngồi viết bài thơ cho kiếp trước
Bằng trời hạnh phúc vẫn đi tìm
Yêu em với cả tình nhân loại
Với giọt cuối cùng của máu tim

 ĐỖ HỒNG

DÁNG NẰM CỦA CỎ




Nằm nghiêng tới phía hành tinh tối
Nhân loại còn ai đi với ta?
Một bóng lang thang vào tuyệt lộ
Hành trang còn lại ánh trăng tà

 
Nằm nghiêng về phía trăm năm cũ
Xem lại đoạn phim phút cuối cùng
Ta ngẩn ngơ nhìn ta nuối tiếc
Trong vai vương đế mất hoàng cung

 
Ta nằm ngửa mặt lên trời thẳm
Tay với hư không đo kiếp người
Mù mịt thiên đường nay khép cửa
Ba ngàn thế giới bóng chơi vơi

 
Chiều nằm nhắm mắt chờ tan biến
Thành bụi bay trong vũ trụ sầu
Ta hẹn cùng em về đất mới
Nối tình dang dở với ngàn sau

Nằm nghe trái đất quay buồn bã
Chẳng biết phía nào đang có em
Ta sống một đời như cỏ úa
Trái tim còn đựng nỗi niềm riêng 
  
Đỗ Hồng

mercredi 8 octobre 2014

TRÊN DỐC THỜI GIAN


( Gửi đông hương )

Trên dốc thời gian ta khánh tận
Còn bao năm tháng để yêu nhau
Hoàng hôn ngả bóng về thơ thẩn
Trời đất mênh mang một khối sầu

Còn túi càn khôn tờ bạc cuối
Ta ngồi đánh cuộc với niềm vui
Qua làn sương khói mờ nhân ảnh
Chợt thấy tình ta chết ngậm ngùi

Ta đến ngã tư đời rẽ nhánh
Ngựa xe tiếp nối cuộc phân kỳ
Em còn nép bóng mùa thu trước
Đứng lặng nhìn đời vội vã đi ?

Em ném vào ta viên đá cuội
Cho lòng dâng sóng nhẹ trăm năm
Cho vầng trăng vỡ đêm tan tác
Trên đỉnh tình yêu lửa chuyển ngầm

Như bão bay qua miền nhiệt đới
Em đi tàn phá mảnh hồn ta
Còn đây một khối tình hoang phế
Dù đến ngàn thu vẫn thiết tha

 Đỗ Hồng