samedi 18 janvier 2014

TRANH MỘNG


không gian tự thuở còn xanh thẩm
người gặp nhau từ những ước mơ
bởi nghe chung nhịp tim hòa lẫn
sánh bóng giao lời ngân ý thơ

nhờ nhớ màu duyên từ thuở ấy
mà vẽ hình ai mấy ngẩn ngơ
trước những câu thơ đùa gợi ý
cược tâm thiên lý cuộc tình chờ

tranh lộng hồn trăng đêm tỏa mộng
thấp thoáng đài trang màu áo thơ
cuốn hút hồn ta theo tiếng vọng
gõ phím đêm vào ngõ trúc tơ

vén màn soan mỏng xem sen nở
ngỡ cánh môi từng vỗ giấc ta
không gian tự thuở ngời xanh nợ
còn mãi quanh đời hương thoảng qua !

Cao Nguyên

VỀ LẠI


Năm tháng dần trôi năm tháng trôi
 Vạt áo chiều phai tình xa xôi
 Đời lăn theo bước chân đà mỏi
 Nghe lời sỏi đá cũng phai phôi

. Từ giã phồn hoa nơi xứ lạ
 Ta về xuân úa ngả trên lưng
 Ước mơ đời đã từng khao khát
 Chiều ba mươi hát khúc rưng rưng

. Nhớ mẹ nơi quê chiều cúng tất
 Nồi bánh chưng xanh ươm giấc mơ
Xôn xao ngõ nắng mai vàng nở
Tóc cha làm mây trắng ngẩn ngơ.

 Năm tháng rồi đi tình cũng đi
 Đời ta đời gió mãi thiên di
 Một hôm về lại bên trời đã...
 Vọng tiếng chuông ngân tiễn xuân thì.

 NGƯNG THU

vendredi 17 janvier 2014

PHỐ XUÂN


Phố xuân
tỏa bụi lên trời
Phả sương úm núi ngủ vùi giấc say
Có người mãi chuyện riêng tây
Bỏ ta
riêng một góc nầy hư hao...

Ừ người má thắm môi đào
Ráng chăm chút để ồn ào với xuân
Còn ta ở rú, ở rừng
Mặc ta rừng rú, người đừng nhớ chi!

Trần Tuấn

jeudi 16 janvier 2014

QUÁN CHIỀU


Tôi bước theo em rừng tóc rối
Hương đời phai nắng má hồng thơm
Dấu xưa nhan sắc vương giấc mỏi
Từ đó mong chờ tha thiết hơn

Em đẹp đã từ muôn kiếp trước
Thủa còn trời đất chẳng chia xa
Hun hút thăng trầm qua mỗi bước
Ngơ ngác bên đời năm tháng qua

Nhẹ gót nghe em đường chợt tỉnh
Thu Đông vời vợi nhớ nhau thêm
Vàng rơi chiếc lá về vô định
Em vẫn nụ cười hương sắc quen

Dấu cỏ gót hồng ven lối cũ
Đồi vương tà áo nhạt mây gần
Thả bay hồn mộng hoàng hôn rủ
Em nỡ vô tình như thế nhân .

Cổ Thụ

MỘT MAI

 Photo : Một Mai 

một mai về lại phương trời cũ 
biết gió còn reo rủ lá mừng 
chiếc bóng ngày xưa vào lữ thứ 
đang đứng nhìn rừng núi rưng rưng 

nếu lá rừng còn xanh như trước 
bóng sẽ ôm đất nước mà hôn 
cho dẫu đường trường sơn dốc ngược 
cũng lên nguồn ngắm được quê hương 

@@ 

một mai thăm lại ân tình cũ 
liệu hình xưa còn đủ đam mê 
ngồi giữa đôi vòng tay nhật nguyệt 
nghe lời ru tha thiết lòng quê 

nếu thêm được một giòng lệ nóng 
chảy vào môi sưởi ấm nụ cười 
cho dẫu tim rối bời nhịp đập 
cũng thỏa lòng khát vọng làm người 

@@@ 

một mai còn chút lời thơ mộng 
sẽ gởi quê mình di chúc thơ 
thương yêu, nhân ái và hy vọng 
mãi đẹp bên đời như ước mơ 

nếu thêm được niềm tin thắp lửa 
rọi sáng từng khung cửa phương đông 
cho dẫu lịm bên thềm đất hứa 
cũng nhẹ hồn vào cõi mênh mông ! 

Cao Nguyên
 
một mai về lại phương trời cũ
biết gió còn reo rủ lá mừng
chiếc bóng ngày xưa vào lữ thứ
đang đứng nhìn rừng núi rưng rưng

nếu lá rừng còn xanh như trước
bóng sẽ ôm đất nước mà hôn
cho dẫu đường trường sơn dốc ngược
cũng lên nguồn ngắm được quê hương

@@

một mai thăm lại ân tình cũ
liệu hình xưa còn đủ đam mê
ngồi giữa đôi vòng tay nhật nguyệt
nghe lời ru tha thiết lòng quê

nếu thêm được một giòng lệ nóng
chảy vào môi sưởi ấm nụ cười
cho dẫu tim rối bời nhịp đập
cũng thỏa lòng khát vọng làm người

@@@

một mai còn chút lời thơ mộng
sẽ gởi quê mình di chúc thơ
thương yêu, nhân ái và hy vọng
mãi đẹp bên đời như ước mơ

nếu thêm được niềm tin thắp lửa
rọi sáng từng khung cửa phương đông
cho dẫu lịm bên thềm đất hứa
cũng nhẹ hồn vào cõi mênh mông !

Cao Nguyên

BÀI THƯƠNG CA CHO HUẾ


Hôn em Huế nhỏ guộc gầy
đêm Hương đón mộng
đêm đầy chiêm bao
một vì sao
nghìn vì sao
nhặt sao ta lót
đường vào ngõ em

Đêm sâu nâng cánh tay mềm
rủ nhau ra đứng
sân thềm ước ao
trên trời
cao quá là cao
có vì tinh tú
rơi mau mắt người

Em xinh gửi tặng nụ cười
mai kia dong duỗi
nhớ thời mình yêu
trăng sao ơi
em diễm kiều
làm sao em biết
ta điêu đứng tình

Huế ơi hờn giận làm thinh
cho ta nghe vọng
lời kinh buồ phiền
cổ thư
án sách lặng yên
ta ngồi với ánh
trăng nghiêng bẽ bang

Đi dâu Huế nhỉ vội vàng
đi qua thành nội
về ngang Hương gầy
ở nơi đây
một phương này
em ơi mộng bướm
còn đầy mơ tiên

Ơi em phố cũ muộn phiền
bài thơ cổ điển
nghiện nghiền đọc khan
nhớ em
ra đứng đầu đàng
nào hay cánh hạc
đã ngàn phương bay

Hôn em nằm ngủ cơn say
viết câu lục bát
chẳng ngay chỉnh giòng
tặng người
bỏ phố theo chồng
tặng ta về vội
ròng ròng mưa bay

PHẠM QUANG TRUNG

CHUỒN CHUỒN CÁNH MỎNG


Chuồn chuồn cánh mỏng nắng đan
nghe lòng nặng nỗi riêng mang cõi người 
đời ngậm ngùi bước ngược xuôi
kìa xuân rồi đó buồn vui chỉ là...

Rằng xuân xuân chẳng đâu xa
nơi trời đất tặng ngàn hoa cho tình
chuồn chuồn cánh mỏng sắc xinh
cõng niềm riêng thả xuống thinh không đầy

Tìm chi một áng trăng ngày
chuồn chuồn cũng lúc muốn bay không về.

NGƯNG THU