mercredi 25 décembre 2013

NÓI VỀ THƠ CAO NGUYÊN


Wednesday, December 25, 2013

Hôm nay em xin được phép anh viết lại một tập thơ viết tay, vì nghĩ rằng, cái công người ngồi tuyển những bài thơ của tác giả mình yêu chuộng cũng là một món quà hiếm gửi nhà thơ, vì bây chừ, với Internet, không còn nhiều người gửi thư, thơ cho nhau viết bằng tay, thật mấy thì giờ, họ nghĩ vậy ! Cho nên, em là một người rất mến mộ thơ anh, em xin tặng anh tập thơ tay này viết với tất cả tấm lòng của một độc giã đọc thơ anh mà hiểu .
Chính anh đã cho em cái mộng một ngày nào đó sẽ thử ngồi viết một bài thơ, nhưng chắc em không có cái thiên tài của anh, anh Cao Nguyên ạ !
Sẵn viết những dòng chữ thân mến này, em xin anh Cao Nguyên cho em được nói về thơ anh một chút nghe anh .
đh là một con mọt thơ, từ ngày biết đọc, vẫn dạo rong trong vườn thơ của gần hết những "nhà thơ lớn ", cái may mắn được đọc thơ Cao Nguyên.
 Lần thứ nhất trong đời đh đọc những vần thơ của một người có thể làm cuốn hút được tình cảm của một người, đó là thơ Cao Nguyên .
Nhưng nhà thơ Cao Nguyên không chỉ là nhà thơ chỉ viết về tình yêu , anh lại còn viết về quê hương, tình người, tình bạn, tình đồng đội vì anh là một cựu chiến sĩ Việt Nam Cọng Hoà xưa, thơ anh mang một hoài niệm rất sâu, anh đã làm cho tôi, một người đã từng xa quê hương từ trẻ, không từng sống trong hoang mang của chiến tranh, không hiểu được nỗi đau chia ly, mất mát, không sống trong cùng với đồng đội để chia xẻ những buồn vui nơi chiến tuyến, để nhìn thấy bạn bè mình ngã gục, người mất người còn...Anh luôn luôn sống với thao thức, quay quắt với nội tâm, với những người thân, với bạn bè, nhưng anh không bao giờ buông tay, anh vẫn phấn đấu với chính bản thân anh, luôn vượt lên để đừng bao giờ chỉ nghĩ cho riêng mình , không để cho mình bị bi lụy trước cuộc đời lưu vong.
Tôi xin nói về một ít thơ quê hương, bạn bè, tình người qua tập thơ Thao Thức của anh.
 

sẹo đã lành mà vết thương nóng hổi
đầu đạn găm, còn bốc khói trong da
tay mơn nhẹ nghe hằng hà tiếng vỡ
chiến trường xưa mà ngỡ mới hôm qua...

( vết sẹo)

Trong xã hội muôn mặt  bây giờ , không biết còn ai nghĩ nhiều đến tương lai của đất nước, tương lai của tiếng cười trẻ thơ trên đồng lúa , tiếng ê a của những em bé vừa đủ tuồi cắm sách đến trường, hay vẫn  vật lộn với cuộc đời để cho mình và gia đình cơm no áo ấm má quên mất những người đã tha hương từ bé

Em xa Việt Nam từ lúc còn nhỏ xíu
chữ Mẹ - Cha mới biết đánh vần
nên cố học để nghe và hiểu
cả âm thanh và ngôn ngữ quê hương

Là một chứng nhân trước cuộc sống hiện nay, tác giả đã muốn gửi cho mọi người cái nỗi xót xa của anh khi đứng trước cái bất lực của một người luôn hướng về quê hương nhưng không thực hiện được những gì anh vẫn mong ước cho quê hương một ngày mai hết đen tối, anh thao thức trước những bất lực đó
Em bảo đừng thở dài
Cho ngày mai đỡ lạnh
Sao tâm anh mệt nhoài
Trong mắt người ráo hoãnh...

Anh khóc cho quê hương, anh khóc tình đồng đội, anh khóc những người bạn đã nằm xuống vĩnh viễn sau một trận chiến nào đó mà anh không hề quên
Thức dậy đi, hỡi thằng bạn qúy 
bâmươi- năm ngủ kỹ đời mê
mày xa tao bạn già tri kỷ
lời buồn vui thủ thỉ cùng ai ?...

thức dậy đi, hỡi thằng Bạn nhỏ
chén rượu đời còn đó vị cay
rượu tao mời mày chưa uống cạn
đang cơn vui sao bỏ cuộc say?...
(Bạn Cũ)

Càng đọc thơ Cao Nguyên , càng nhìn được nhà thơ có một tâm hồn thật đẹp, luôn luôn sống cho người, cho tình yêu , cho nỗi nhớ nên thao thức anh luôn chạm vào tim người đọc , thơ Cao Nguyên không thể chỉ đọc VÀI lần mà phải ngồi thật lâu, khi ngày đã trôi đi và đêm đến , trong khoảng lặng có chiều sâu này mới có thể nghiền ngẫm về thơ anh để mới thấm hiểu được trái tim tác giả.
Anh hỏi người nhưng để nói với chính mình không biết còn đủ thời gian để làm đẹp cho cuộc đời, cho quê hương nhân loại

Thời gian còn đủ không em
Cho mình nhớ lại mông mênh tình người...

Anh vẫn đau trước những nỗi chia ly của đất nước, của những kỷ niệm với những nơi anh đã lớn lên,  trưởng thành trong mất mát, anh nhớ những thành phố anh đã ghé qua, những con đường còn mang đầy kỷ niệm một cuộc tình, những cánh rừng thảo nguyên xanh , những lời ru của mẹ

ôi nhớ quá! Rừng ơi ta nhớ quá
cao nguyên xanh, hoa lá ấy-hồn ta
và cả máu chia cho rừng thuở ấy
nhắc ta về dù bữa hẹn còn xa...
( Rừng Ơi )

Viết về Thao Thức thơ Cao Nguyên, không thể nào không gửi vào đây tình yêu anh thật chung thủy, anh tuy là một nhà thơ nhưng tình yêu anh thật gắn bó, không đổi thay, tôi xin gửi vào đây nguyên bài thơ mà mỗi lần đọc lại , vẫn cảm động khó nói nên lời.

NHỚ ĐÔNG XƯA

Đang ở giữa những ngày Đông lướt qua
Trời buốt lạnh lại nhớ mùa cơ cực
mắt muốn ngủ mà trái tim vẫn thức
canh chừng em trên bờ vực lầm than

Gồng gánh gian nan qua cầu tủi nhục
gọi tên Chồng , xé giữa ngực lời đau
giọt nước mắt đang rơi mà chảy ngược
uống cạn lời thổn thức giữa tim nhau !

Thắp sáng tin yêu trong huyệt sầu hun hút
hai tay em đập vỡ vụn quan tài
anh lại vào đời từ nơi hoả ngục
hăm hở đi , quên tiếng nấc bi ai !

Nhớ Đông xưa , lòng anh buồn ray rức
nhìn chân em xuyên suốt nỗi cơ hàn
bàn chân bám đời đau cùng với đất
da tím bầm chưa hở một lời than !


Em mải miết đi , chẳng cần nhìn lại
vì Chồng , Con . Thế gới bỗng nhiệm mầu
thuở yêu anh , em uống lời bùa ngải
nhủ đời vui , mặc khải chữ cơ cầu !

*

Xuân lại đến , cuộc đời đi cũng vội
mừng tuổi mình , tóc bạc lại trao nhau
nụ hôn quen sao mãi còn bối rối
như thuở anh vừa dạm hỏi trầu cau !

ĐÔNG 2004
Cao Nguyên

Không thể nào viết hết được lưu bút về thơ Cao Nguyên , xin tạm dừng lại đây với một lời cảm ơn chân thành đã được là một độc giả trung thành của thơ anh. Mong nguyện vọng anh ngày nào đó sẽ có thể thực hiện được , để thấy những đoá hoa dã qùi còn đủ sức vươn mình trên những đồi phố núi Pleiku, những đoá hồng tìm vẫn còn hương cũ, anh còn thấy được bóng những tà áo tím bay trên một thành phố cổ kính Huế, bài thơ trên nón chưa mềm cánh bay. Cám ơn anh rất nhiều.


anh gởi em một đóa hoa hồng tím
gợi nhớ về thời xa vắng dễ thương
tuổi mộng mơ ngọt lịm góc sân trường
áo dài trắng núp sau cành phượng đỏ ...
( Đoá Hồng Tím)


đông hương
 
 

vendredi 20 décembre 2013

LỠ MAI ANH KHÔNG LÀM THƠ NỮA


Rồi mai lỡ anh không làm thơ nữa
Buồn có về vây kín cả tháng giêng?
Nắng có úa màu hoen trên mắt ngọc?
Làn môi ngoan có tắt nụ cười hiền?

Rồi mai lỡ anh không làm thơ nữa
Từng đêm thâu nhỏ có thức đợi chờ?
Chiều trên phố bước chân về có mỏi?
Biết lấy gì cho nhỏ hát vu vơ? ...
 
Trần Tuấn

mardi 26 novembre 2013

TRÁI TIM ANH

Photo

Trái tim anh

Em gửi anh bài thơ em yêu thích

Bảo rằng tim em cắt nửa, làm đôi
Nửa cho đời để em sống yêu anh
Còn nửa kia cho anh tình yêu vĩnh cửu ...

Anh tạ ơn em, tình yêu tha thiết ...
Cho đời anh ánh sáng nhiệm màu
Cho niềm vui để anh còn muốn sống
Bên tình yêu màu nhiệm của lòng em

Em hỏi thầm: tâm ý của lòng anh
Có trao em nửa tim yêu vĩnh cửu ...?
Em... em ơi, tình anh thuần một vị
Trao cho em chẳng giữ lại cái gì ...

Vì..... 
Nguyên trái tim anh đều cho em hết
Chẳng phân hai giữ lại nửa nào
Bởi vì anh chỉ thở bằng nhịp tim em đập 
Anh chẳng cần trái tim của riêng anh ...

(Không Quán)
 
gửi Đông Hương


GỬI EM LỜI MỘNG



lối  thơ về nhón gót trần
trên Thu cỏ, lá nửa vàng nửa nâu
tịch liêu, màu nắng qua cầu
bước dần dần ngại, chờ nhau? hay đừng
 *
em và con dốc đầu đường
cúi nghe tâm sự bức tường thời gian
bên này chiếc bóng ai ngăn
mà bên kia lại trách lòng dửng dưng
 *
vói tay hái nhánh vô thường
nhạc con ốc gió níu buồn đa mang
ngồi bờ, sỏi đá băn khoăn
mai rồi có ngọn nắng tàn dụ ngôn
 *
lối em đi, cay hoàng hôn
lối em về, chạm chiếc hôn môi người
hai đầu có bóng trăng cười
một đêm tỉnh giấc mơ rồi, nhớ quên
 *
lối tình, mọng cỏ thân quen
và anh, người tặng con tim ấm lòng
mở đời bằng mấy thanh âm
gửi em lời mộng anh cầm trong thơ
 
đht
 

samedi 23 novembre 2013

HONG MƠ



 
sáng nay gió cũng mơ mòng
không lay nổi cảnh rừng phong đang chờ
tuyết rơi trắng lịm hồn thơ
ý lời phản phất giữa ngờ nghệch sương
*
nhớ người chạm nhánh từ trường
sóng ngân cách quãng trên đường ngập Đông
nhủ lòng xếp cánh phiêu bồng
tịnh tâm điểm một nụ hồng chợt môi
*
thời may nắng ửng chớm trời
chim thiên di lách mây trôi biệt ngàn
hẹn rừng lá biếc chồi Xuân
sẽ reo thánh thót giữa hừng hực thơ
*
nhắn người gối mộng trúc tơ
mùa hưng hửng nắng hong mơ họa hình
khởi từ sương đượm lung linh
khoát bình mình ướm hành trình viễn phương !

Cao Nguyên

vendredi 22 novembre 2013

LÒNG LỮ KHÁCH


Đêm hoàng lan áo Công Tằng Tôn Nữ
Rót rượu mời chưa ngả hồn say
Em đài các kinh thành trăm năm cũ
Khúc nghê thường điệu luân vũ ngất ngây

Hồn chinh chiến nỗi lòng như sao lạc
Vẽ muôn trùng trên khói thuốc vàng tay
Quỹ tình yêu gửi chin tầng mây bạc
Trắng cuộc đời theo lần lữa mượn vay

Người lính trẻ gối đầu trên mộng ảo
Đếm hỏa châu mà nhớ dáng thiên nga
Cánh đại bàng oằn lưng vào mưa bão
Em cố đô tà áo vẫn vời xa

Đêm rét mướt Giao Thừa trong gác trọ
Huế buồn ơi ! tim lữ khách độc hành
Rừng Khe Sanh hoa mơ ngút ngàn nhớ
Một mình ta nhìn xuống thẫm đồi xanh

Lòng thư sinh tưởng gì gươm khanh tướng
Người bay cao xin hạ cánh yêu thương
Lời thề hứa là nguyện cầu tối thượng
Từ biệt nhau ta hun hút vô thường

yêungã

lundi 18 novembre 2013

CHUYỆN CỦA DÒNG SÔNG


 em nói - những gì hôm nay mình có
ngày mai, không chắc nó sẽ còn
nên điều gì hôm nay làm được
hãy làm đi, đừng hẹn đến mai

chính vì thế, hôm nay anh kể
cho em nghe chuyện của dòng sông
từ nguồn duyên chảy về tâm biển
nước trong xanh và sóng rất hồng

mặt trời thơ trên dòng sông ấy
đẹp vô cùng, em có thấy không
sóng luân chuyển cả điều huyền bí
mà ý lời không nói hết hôm nay

liệu ngày mai, mình còn có dịp
nhìn trong mắt nhau, thấy lại dòng sông
từ thuở đặt môi hôn ngọn sóng
anh biết mình đã nợ tấm lòng sông

mai rồi qua, mặt trời thơ tàn rụi
sóng sông duyên chắc sẽ thôi hồng
có thể nào không em, giữa hồn thơ tồn tại
ánh mắt em, thắp lửa dẫn vào sông

điều anh phải làm hôm nay, chỉ thế
kể em nghe chuyện của dòng sông
vì sợ mai, trong không gian lặng lẽ
anh mất em, mất cả dòng sông !

Cao Nguyên

30 NĂM

 
Đã 30 năm rồi sao?!
Tưởng chừng như mới hôm nào đây thôi
Đường mây, cánh gió xa xôi
Sân ga, bến đậu chia đôi nẻo đường
Giang hồ hun hút gió sương
Đời qua chớp bể, mưa nguồn bấy lâu
Nỗi buồn trầm mặc, nông, sâu
Nhớ Sàigòn với mộng đầu xuân xanh
Khi xưa bịn rịn không đành
Quanh lưng đã thấy long lanh mưa đời 
30 năm! Tiếng à ơi
Đã thành lời vọng ngàn khơi sóng gào
30 năm! Cuộc tình trao
Trôi theo định phận, lạc vào quan san
Màu trăng bạc, bóng đêm tàn
Giấc mê đời dẫn lối hoang chập chùng
30 năm! Mộng vô cùng
Nhạt hương hòai niệm, lạnh lùng chiêm bao
Ngày nắng úa, đêm mờ sao
Nửa đời bèo dạt, kiếp nào tịnh, an?
30 năm! Ôi thời gian!
Mới vừa xuân thắm đã hoang mang đời
Đại dương chia một khoảng trời
30 năm nữa người ơi....( không lời )!

HUY VĂN