mercredi 31 juillet 2013

EM VỀ ĐÂU ĐÓ ..

 
 
 * Viết cho o Huế.

Em về đâu đó bên đời
Mắt giai nhân lạnh, môi cười giá băng.
Hoàng hoa ấy đã xa xăm
Còn chăng một chút mênh mông cuối trời...

Em về đâu đó bên đời
Nhắc ta sân hận một thời lãng du
Ta ngồi nuối tiếc thiên thu
Hồn ta lưu lạc mịt mù viễn khơi.

Em về đâu đó bên đời
Và như đâu đó rã rời trong nhau.
Ta đau...
ừ phải ta đau
Vết thương yêu cũ hằn sâu mãi hoài...

Em về đâu đó bên đời
Bao nhiều mông muội kiếp người đã qua
Điệu đà em đến bên ta
Còn không giọt nước mắt ngà lả lơi...

Em về đâu đó bên đời
Lặng im em nhé - không lời tình ta
Đã xa...
ừ đã rất xa
một cơn gió nhẹ vừa qua đời mình.

Em về đâu đó...vô tình
Ta xin xa lạ đứng nhìn...
em đi...

Yđknt_23.5
Trần Tuấn

mardi 30 juillet 2013

XIN LÀM CHIẾC LÁ MÙA THU



Tháng bảy hết rồi
trời đã vào thu
chiều se lạnh
mặt trời đi ngủ sớm
em cô đơn trong chiếc khăn len vô cảm
thả hồn rơi theo những chiếc lá vàng bay...

Ta một mình
chiều vắng những cơn say
ngày mai vẫn ngổn ngang bề bộn
tháng tám về lòng trống trơn xúc cảm
nên trăm năm sau thu chỉ ơ hờ...

Tháng bảy hết rồi
tháng tám mùa thơ
người ta náo nức
trao nhau lời mông muội
ta tất bật
muộn đường về
bối rối
trên hai vai gánh nặng mảnh trăng vàng...

Ôi! Tủi cho mình
sinh nhằm cõi hỗn mang
để lý trí biến trái tim thành sỏi đá
mai nếu luân hồi
xin được làm chiếc lá
chờ thu sang
ủ ấm đất quê nghèo!

29.7
Trần Tuấn

TRỜI HUẾ


Đứng bên bờ Tịnh Tâm
Sen nở qua bao lần
Mặt trời rơi sau núi
Chuông chùa lững lờ ngân

Bước chân về phi đội
Xếp cánh nhấp trăng sầu
Nẻo quanh co thành nội
Hai đứa buồn như nhau

Thương Huế dưới đôi cánh
Đập Đá em nơi đâu
Hương Giang đôi bờ lạnh
Cố đô mỏi dãi dầu

Hướng bay về phương Bắc
Đáp Quảng Trị tiễn người
Đông Hà ôm gió bấc
Bến Hải cuộc nổi trôi

Về qua Phá Tam Giang
Hương Thủy trùng tên nàng
Bình phi trở về Huế
Hẹn nhau cà-phê Dung

Trường Tiền qua Mậu Thân
Nhịp cầu gẫy nửa phần
Da thịt người khắp phố
Tang tóc như sóng tràn

Bàn tay em ngà ngọc
Vết thương chưa kip lành
Thời gian chừng mệt nhọc
Từng phút đời lênh đênh

Ta về lại Đà-nẵng
Mỗi sáng qua Hải Vân
Thương em tình câm lặng
Đáp Huế tim rộn ràng

yêungã


yêungã hơn ba năm trên vùng trời địa đầu giới tuyến, gần như mỗi sáng trong quán Phấn nhìn ra giòng sông Hương, tách café bốc khói, trươc khi tung cánh vào lửa đạn, yêu Huế trong từng giọt máu .
Thăm ĐôngHương

LÒNG CỐ NHÂN



Có phải người đi từ kiếp trước
Thủa cánh chim di cố trốn trời
Vượt qua tâm thức dòng trôi ngược
Vàng mấy thu buồn chầm chậm vơi

Tóc dài phủ mướt trăng tâm sự
Mềm giọt sương trần vương gót hoa
Giấc mơ tà áo thơm tình sử
Tháp cổ rêu quanh nhớ nhạt nhòa

Chiều phai mầu nắng kinh vô lượng
Hồn nhập vào xưa đôi mắt đen
Nụ cười vuốt mộng mờ khanh tướng
Mạch máu hình như nặng nỗi niềm

Đưa người tiếng sáo về vô định
Tâm sự ngàn xưa ai tiễn chân
Mang mang trời đất hồn cô tịnh
Vớt bóng chiều sông tưởng cố nhân

yêungã

dimanche 28 juillet 2013

THU HẠ


Chớm Thu ghé hồn-thơ châm điếu thuốc
Khói vòng tròn, dòng chữ chẳng ngay hàng
Tìm thấy mình rong rêu như thủa trước
Gập lần đầu mà nhớ đã thênh thang


Theo chiếc lá bay xuôi vào lòng gió
Trước thềm em mà vướng gót chân trần
Xin nhặt chút hương thơm môi hé nở
Cất nụ cười tôi dành dụm thanh âm

Đời ngược xuôi trôi theo em từng bước
Sáng mặt trời thương sợi tóc xa bay
Chiều lụa là rước em vào gương lược
Bỗng thấy mình hạnh phúc kín vòng tay

Đêm gửi gấm, trăng vào thăm gác nhỏ
Bàn tay em ngón đẹp sách sang trang
Câu thơ cũ Tầm Dương xưa cổ độ
Mắt mỹ nhân bao triều đại hoang mang

Xin em gói thơ tôi vào trong áo
Buộc tình cầm bằng sợi tóc trăm năm
Bến đợi đò chênh vênh hồn mộng ảo
Mắt tìm nhau lần cuối có xa xăm

yêungã

KỶ NIỆM


 
em có nhớ trên thuyền hoa bữa nọ
anh giả vờ hôn một đoá hồng thơm
mắt nghiêng liếc nhìn em thầm hỏi
sao đoá hồng không là môi em ?

từ bữa ấy anh vẫn hằng mong đợi
sẽ có ngày em nhận nụ hôn anh
với tất cả nhiệt nồng và đắm đuối
rất đỗi yêu thương và rất nhiệt thành

thuyền hoa xưa vẫn còn trên bến cũ
trái tim anh mãi ấp ủ tình em
kỷ niệm giữ nụ hôn tình giả tưởng
khi em về rất thực giữa lòng anh

anh sẽ kết triệu đoá hồng rực đỏ
choàng lên em như triệu nụ hôn nồng
anh sẽ miết môi em hồng ngọn lửa
đốt thân em tan chảy giữa tình anh .

Cao Nguyên

CHINH CHIẾN TRỞ VỀ


Ta mười năm ngồi trên lưng gió
Từ khước con người lên cõi mây
Hoa nở trắng ngần đời đây đó
Bốn phương trời rộng mặc vần xoay

Ta sống như đùa em chẳng biết
Ngỡ đâu huyệt mộ đón đưa người
Bạn bè, bom đạn giăng như tuyết
Một giải giang sơn khóc lẫn cười

Nửa đời vươn cánh hoàn tay trắng
Hỏi số phần sao khó trả lời
Quê hương thân phận chùng cay đắng
Đôi mắt chìm trăng mộng vá trời

Trở lại em tròn đôi mắt lạ
Nhìn nhau hoang tưởng bóng phù du
Bước đi đau nhức hồn sỏi đá
Như mặn triền môi tiếng giã từ

lh ( Cổ Thụ )