jeudi 11 octobre 2012

CẢM ĐỀ MƯA QUA PHỐ HỒNG

 
 
MƯA QUA PHỐ HỒNG

mấy hạt thủy tinh bay về phố
gọi là sương trắng chớm tim em
buồn khi không vỗ bay quanh chỗ
bờ đá chiều trăng gót nhón thềm

gió dỗi hờn trời . không dừng lại
gió tìm ông sao sáng đêm qua
khi trăng vướng bận hôn em mãi
quên mất thời gian rón rén xa

chân mưa xuống phố . hơi ngần ngại
lặng bước nhìn quanh..đây là đâu
ta quen hay lạ .con đường ấy
có quán chiều xưa khóc nhớ nhau

ta lạc mất rồi bờ sông tím
ngày anh vừa tặng áo mùa thu
chàm lá vàng lên hương tóc mịn
gội sóng vần P. nước viễn du

anh nhớ Garonne lần anh chạm
vành môi mềm dịu Thành Phố Hồng ?
chất đắng café thành ngọt lịm
giữa giấy bàn thêu mấy chữ thương .

rớt giữa pha lê xưa .tha thiết
hương còn nguyên vẹn nét thơ anh

ĐÔNG HƯƠNG


TÌNH LẠNH MƯA NỒNG
*

Con mắt tình nai chiều trên phố

Nắng nhìn xuyên suốt dáng cô em
Bước đời vẫn khó yên nguyên chỗ
Rêu bám chiều trăng lạnh bước thềm

Mây giận, gió buồn chân dừng lại
Chuyển đổi màu đen tối đêm qua
Mắt nai tham lắm nhìn em mãi
Gần như bờ nước sóng buồn xa

Sợi nắng rung rinh chiều ngần ngại
Em mười năm cũ biết tìm đâu
Mấy lá thư chữ còn nguyên đấy
Quán lạnh chiều xưa mưa bên nhau...

Mưa ngược tháng tư mây đen tím
Trời hè ai khoác áo mùa thu
Giọt lệ lăn buồn da trắng mịn
Đứng giữa trời mà ngỡ mộng du...!

Má hồng ao ước bao giờ chạm
Ngọt lắm em ơi! Giấc mộng hồng
Vòng tay vẽ nét thơ tình ấm
Hương của tình yêu đậm vết thương !

Ai hứa âm vang lời tha thiết
Hoa tình rộ nở trắng tim anh ...

thylanthảo

jeudi 4 octobre 2012

NỖI NHỚ THÊM DẦN

 
đêm mới ngã, lòng đà khuya lắm
hơi thở dài trĩu nặng, trầm tư
thương lẵng lặng đem về chiếc bóng
người tôi thương , tự cõi vô bờ 

tim tôi trốn cơn ghiền thủ thỉ
sợ tôi say , quen khóc bốn mùa
giấu dành dỗ dưới gầm suy nghĩ
khỏi thầm thì nửa giấc tương khuya

vùng suối ấm thật cay, trào mắt
chảy vụng về , dài trên môi khô
vòng chung quanh vực sâu thao thức
nhớ cứ nhiều thêm mãi , thiên thu
 
chợt biển mặn nổi triều cuồng dại
sóng bạc đầu bỗng trổ cơn điên
những con nhớ quắt quay chồm dậy
vỡ ào tôi mạch mặn triền miên

đht
 
 

lundi 1 octobre 2012

THU CẢM


 

Hình như trời đất chớm Thu sang
Đã thấy xôn xao những lá vàng
Đã thấy mây xa chìm xuống thấp
Bên thềm, nụ cúc nắng mơn man
 
Có lẽ là Thu đang đến đây
Cho sương khói ủ mộng thêm đầy
Có con én muộn chao ngoài ngõ
Mang hết Hạ tàn theo cánh bay.
 
Có chi nhung nhớ rất đìu hiu
Nhè nhẹ vương trong sắc nắng chiều
Hồn của muôn loài hoa cỏ mục
Đợi hoàng hôn tắt, bóng trăng treo.
 
Có gì ray rức nẻo thu tâm
Những hẹn thề xưa, mộng ước thầm
Từng mảng đời trôi vào dĩ vãng
Chuyến tàu dang dở bóng xa xăm.
 
Có chi hư ảo thế gian này
Dư vị ngọt bùi lẫn đắng cay
Như kiếp lá xanh rồi chợt úa
Như người chếnh choáng một cơn say.
 
Ai có vui gì nghênh đón Thu
Thời gian không hẹn bước giang hồ
Thu tàn, đợi tiết Xuân xanh lại
Riêng mảnh tình phai vẫn xác xơ.
 
 
DƯƠNG QUÂN

CHIẾC ĐÈN LỒNG





https://www.box.com/shared/bik7y2nnr7mrvratlher

CHIẾC ĐÈN LỒNG

thơ đông hương | phổ nhạc & trình bày Dzuylynh
Album Bài Ca Cho Bối Volume # 1 | Sept.29.2012

chiếc bánh trung thu nằm hờm trong mộng 
chỉ những vội vàng, em gọi vầng trăng
đêm giữa thu anh có về cho đúng 
giờ em mong khuya nửa giấc em ngoan 

chiếc đèn lồng anh tặng em thuở nhỏ 

xa anh rồi...em xếp cất vào rương 
đêm tròn trăng tháng tám về em mở 
thắp lại đèn, chuyện với bóng em thương 

những tâm sự sụt sùi cùng lá rụng 

anh chở thu vàng em tận bao xa?
làm trăng cay đôi mắt từ vô tận 
ánh lửa chùng đủ sáng giọt buồn sa 

chiếc bánh trung thu nằm yên vờ ngủ 

chỉ tách trà trên tay dỗ dành nhau đêm nay
trăng long lanh đầy hạt vỡ 
anh sẽ lưu đày thu em đến bao giờ?

TY ( đông hương )

CỬA QUÁ KHỨ


cửa quá khứ, đời đóng từ thuở nọ
thản hoặc thơ cứ đến gõ xin vào
thăm ân nghĩa rêu xanh ngàn dốc mộ
bụi công danh hóa rã nợ năm nào

còn chút lãi giang hồ ta vẫn giữ

chờ tương lai về rủ cuộc lên nguồn
sẽ gặp lại gần xa bao bạn cũ
kể nhau nghe đủ thứ chuyện vui buồn

vui như kẻ lãng quên thời tàn khốc

buồn như người cô độc giữa quê hương
rồi tất cả cùng vỗ tay đồng hát
hùng ca xưa sông núi gọi lên đường

quá khứ hỡi, sao ta thèm chi lạ

phóng bút vào vách đá vẽ tranh thơ
trời ngọc bích trên cổ thành hoang dã
người lung linh hóa đá dưới chân cờ

cửa quá khứ, này thơ đừng gõ rộn

giữa hôm nay ta còn chọn sắc màu
mai vẽ tương lai lòng mình không trọn
tình gặp nhau, buồn biết mấy thơ ơi!

Cao Nguyên

vendredi 28 septembre 2012

TÌNH



thao thức


(Lời dẫn vào tuyển tập "Tình Thao Thức" )


tình có thể là mộ phần, di chúc

đã lãng quên trong đáy vực thời gian
đêm thao thức mở toang vùng ký ức
ngắm xem đời hư thực những bâng khuâng

tình có thể là thăng trầm, suy thịnh

suốt chiều dài của lịch sử bi thương
thao thức nghĩ đến luân thường, danh vọng
lương tâm nào còn sống giữa nhiễu nhương

tình có thể là trăm nghìn cái chết

chưa bằng lòng quên hết những băn khoăn
mãi thao thức không vì bao oán hận
mà chung niềm căm phẫn nỗi oan khiên

tình có thể là nụ cười thánh thiện

nở trên môi vô nhiễm bụi trần gian
thao thức gởi lời thương yêu tha thiết
vào cuộc tình vốn biết cõi phù vân

tình có thể là trong ngần tất cả

khi cuối đời phải ngã xuống hư không
cái hố thẳm bên ngoài khung cửa hẹp
biết còn không nét đẹp một linh hồn

tình như thế làm sao không thao thức

từ ưu tư, từ ký ức tìm về
nghe chính ta bước vào đêm huyền hoặc
ngồi đối âm trên mỗi phím ngân đời!

Cao Nguyên

LỜI MỜI CỦA BIỂN

    
    Mời em một chuyến rong chơi
Thăm miền biển vắng thăm người cô đơn
       Quạnh hiu những lá hoa cồn
Bình minh sương phủ, hoàng hôn sóng gào
 
       Em về đây, ta có nhau
Trà chuyên đối ẩm dạt dào ý thơ
       Đường trần lối cũ mịt mờ
Công danh phù phiếm, dật dờ mộng tan
 
       Em về đây, chắp lỡ làng
Kề vai sao rụng, mây quàng tóc thơm
       Vườn xuân đã héo lại ươm
Gối chăn đã nguội hãy còn hồi sinh
 
       Nâng niu nhóm ngọn lửa tình
Đốt trầm hương ủ mộng lành gấm hoa
       Lắng nghe tiếng sóng vỡ òa
Trường thiên biển hát khúc ca bốn mùa
 
       Sá gì sớm nắng chiều mưa
Trà chuyên đối ẩm cũng thừa giấc say
       Mời em thu xếp về đây
Hành trang xin nhớ chất đầy túi thơ.
 
 
             Dương Quân
                 9.12